Trang chủ / Nhân vật

"Đoạn trường" của một bác sỹ từ bỏ sự nghiệp đưa con đi chữa tự kỷ

Đó là chuyện của bác sỹ Đinh Văn Bích, hiện ở Tp. Móng Cái (Quảng Ninh). Đang làm việc tại bệnh viện Đa khoa Móng Cái, ông xin chuyển sang cơ quan khác, ít áp lực về công việc để có nhiều thời gian đưa con đi chữa tự kỷ. Con trai ông là Đinh Đức Trọng, sinh ngày 11/12/1997, bị tự kỷ từ bé. Suốt hàng chục năm ròng, ông đưa con đi chữa trị khắp nơi, cơm niêu nước lọ, tốn kém vô cùng; có nơi, mỗi giờ chữa trị 1 triệu đồng nhưng không hiệu quả.

BS. Đinh Văn Bích và con

Ngày 17/5/2018, bác sỹ Bích đưa con vào huấn luyện tại Tâm Việt. Khi đó, em đã 21 tuổi, cao to, đẹp trai. Tuy nhiên, Trọng như người câm điếc và có những biểu hiện kỳ quặc của chứng tự kỷ. Từ đó, bác sỹ Bích ở lại Tâm Việt, ăn ngủ cùng con; tham gia huấn luyện cho con và giúp Tâm Việt những công việc phù hợp với chuyên môn của ông.
Sau gần 3 năm huấn luyện tại Tâm Việt, Trọng đã tiến bộ rõ rệt và bác sỹ Bích cũng đã hiểu biết sâu về chương trình huấn luyện của Tâm Việt.
Đầu năm 2020, hai bố con ông về nhà để tránh dịch Covid. Trong thời gian này, ông huấn luyện cho con theo chương trình huấn luyện của Tâm Việt. Đến nay, kỹ năng giao tiếp của Trọng đã khá hơn trước rất nhiều. Trọng biết đọc diễn cảm nhiều bài thơ như “Quê hương” “Màu tím hoa sim”...; Trọng biết trò chuyện với mọi người qua facebook; biết làm nhiều công việc trong gia đình như nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa v.v.
Dưới đây là lời kể về “đoạn trường” đưa con đi chữa bệnh của bác sỹ Đinh Văn Bích.
“Trọng sinh ra phát triển bình thường như những đứa trẻ khác. Đến 2 tuổi rưỡi cháu ít nói và ngày càng không nói, gọi cũng không trả lời, hay nhảy lên ghế sofa. Đưa con đi khám, bác sỹ chẩn đoán, cháu bị câm điếc! Tôi bảo bác sỹ, ở nhà, cháu đang chơi ngoài cổng, nghe tivi phát chương trình cháu thích, cháu vội về nhà xem. Sao lại câm điếc! Năm 2003, tôi đưa cháu lên Bệnh viện Nhi Trung ương thăm khám, bác sĩ chuẩn đoán em bị tăng động. Sau đó, tôi đưa cháu đến Bệnh viện Châm cứu Trung ương khám và điều trị. Cháu được châm cứu ròng rã 6 tháng trời nhưng không đạt kết quả tốt. Đến năm 2004, có người giới thiệu, tôi đưa Trọng đến một cơ sở y tế khác thăm khám và được chuẩn đoán Trọng mắc tự kỷ nặng, chậm phát triển ngôn ngữ. Tôi lại cho Trọng điều trị ở đó được hơn 1 năm. Cháu tự sinh hoạt cá nhân, nói được 2 – 3 từ, nhận biết được vật, đồ vật xung quanh, thuộc vần chữ cái. Hết năm 2006, do điều kiện gia đình nên tôi đưa Trọng về nhà tự dạy và xin cho Trọng vào học Trường Tiểu học. Ở lớp, Trọng nghịch ngợm khiến nhiều phụ huynh phàn nàn nên tôi cho Trọng nghỉ học, mời thầy cô dạy Trọng tại nhà và tôi tự dạy cho con. Hàng ngày, tôi dạy Trọng biết các chức năng của đồ vật xung quanh, các con vật nuôi, con vật trong rừng. Trước mỗi giờ ngủ tôi còn hướng dẫn Trọng ngồi thiền 20 phút.
Từ khi đưa con vào huấn luyện tại Tâm Việt, suốt 24/24h, tôi ăn cùng con, ngủ cùng con, tắm giặt cho con và còn tham gia huấn luyện cho con. Thấy tôi lãng phí “chất xám” (không sử dụng chuyên môn ngành y vào việc gì), TS. Phan Quốc Việt đề nghị tôi làm nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho các cháu với mức lương 8 triệu đồng/tháng. Tôi đồng ý nhận nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho các cháu nhưng từ chối nhận lương. TS. Việt bảo, “chú chê tiền à”. Tôi thưa, “Em không dám chê tiền. Hoàn cảnh như em, đưa cháu đi chữa bệnh nhiều năm, tốn kém vô cùng, lúc này có thêm được đồng nào cũng quý. Nhưng em ở đây, em biết, bác và các thầy cô vất vả với các cháu quá mà thu nhập chẳng đáng là bao. Mang tiếng học phí cả chục triệu đồng nhưng bác giảm học phí cho những cháu có hoàn cảnh khó khăn; thậm chí một số cháu được bác nuôi dạy mấy năm trời mà không thu phí của phụ huynh. Bác giúp các cháu được thì cũng cho phép em góp công, giúp các cháu”.
Khi đã gắn bó với Tâm Việt, tôi không chỉ chăm sóc sức khỏe cho các cháu mà còn tham gia huấn luyện cho các cháu; làm đại diện ban phụ huynh trong các công việc hay sự kiện; tham gia khênh vác đạo cụ trong các chuyển biểu diễn; khách đến thăm Tâm Việt v.v. Thấy tôi vất vả, TS. Việt yêu cầu tôi phải lĩnh lương như một cán bộ của Tâm Việt.
Tôi mong sao Tâm Việt mãi là gia đình lớn, an lành, thân thiện, ấm áp như trước để cùng chung sức chung lòng làm thay đổi số phận của những em nhỏ bị tự kỷ hòa nhập cộng đồng như con tôi”.
Bà và ảnh Cao Thâm.